Chương 1: Tờ tiền còn lại
Chiều chủ nhật, Hà Nội mưa lất phất. Cơn mưa mỏng như một lớp bụi nước phủ lên những mái tôn cũ ở khu trọ, làm con ngõ trước cửa loang loáng ánh đèn xe. Minh ngồi trên chiếc giường kê sát tường, một tay cầm điện thoại, tay kia lần từng tờ tiền trong ví.
Tin nhắn của mẹ vừa tới: “Mẹ gửi con hai triệu rồi nhé. Tháng này nhà mình hơi kẹt. Con cố chi tiêu. Cuối tháng bố lĩnh lương mẹ xem còn bao nhiêu gửi thêm.”
Minh mở ứng dụng ngân hàng. Hai triệu đồng nằm gọn trong tài khoản, trông có vẻ nhiều hơn khi nó chỉ là những con số trên màn hình. Nhưng cậu biết mình không được phép nhìn nó như hai triệu.
Một triệu sáu tiền trọ.
Ba trăm hai mươi nghìn tiền điện, nước, mạng và rác tháng trước.
Còn tám mươi nghìn.
Minh khóa màn hình điện thoại, cúi xuống mở ví. Trong ngăn kéo khóa còn đúng một tờ năm trăm nghìn đã hơi nhàu ở góc. Đó là tiền công quán cà phê vừa trả cho mấy ca làm thêm tuần trước.
Cậu đặt tờ tiền lên bàn học.
Năm trăm nghìn.
Ở quê, mẹ Minh có thể cầm tờ tiền ấy đi chợ mấy ngày. Mua được gạo, mớ rau, mấy lạng thịt, chai nước mắm rồi vẫn còn tiền đổ xăng. Nhưng ở Hà Nội, năm trăm nghìn bây giờ giống một cái chăn quá ngắn. Kéo lên che ngực thì hở chân, kéo xuống che chân thì lạnh bụng.
Minh mở máy tính, bấm thử.
Mỗi ngày hai bữa, một bữa ba mươi nghìn, bảy ngày là bốn trăm hai mươi nghìn.
Còn tám mươi nghìn.
Cậu nhìn con số ấy rồi cười khẽ.
“Nghe cũng giàu.”
Phòng trọ chỉ rộng hơn mười mét vuông. Một cái giường, một cái bàn học, một tủ quần áo nhựa và chiếc bếp điện đặt sát cửa sổ. Trên tường, vệt ẩm từ mùa nồm năm ngoái vẫn chưa khô hẳn. Quạt trần quay chậm, phát ra tiếng cạch đều đặn sau mỗi vòng.
Ngoài ngõ có tiếng rao:
“Bánh giò nóng đây…”
Minh ngẩng lên.
Bụng cậu réo.
Một chiếc bánh giò ở đầu ngõ hai mươi lăm nghìn. Nếu thêm chả là ba mươi lăm.
Cậu nhìn tờ năm trăm nghìn trên bàn.
Trong đầu bỗng hiện lên một phép tính mà dạo gần đây cậu rất hay làm.
Hai mươi lăm nghìn là gần một giờ làm.
Ăn một cái bánh giò mất gần một giờ đứng bê nước.
Minh nằm ngửa xuống giường, nhìn trần nhà.
“Thôi.”
Cậu tự nói với mình.
“Lát luộc mì.”
Mưa ngoài cửa sổ vẫn rơi. Hà Nội chiều chủ nhật đông người đi ăn, đi chơi, trú mưa dưới mái hiên những quán cà phê sáng đèn. Còn trong căn phòng nhỏ, Minh nằm yên và nghĩ xem làm cách nào để một tờ năm trăm nghìn đi hết được bảy ngày.