Chuyển đến nội dung
Quay lại trang chủ

Năm Trăm Nghìn Một Tuần

25/08/2026 7 chương 16 phút đọc
Chương 7 7 / 7
Cài đặt đọc Sáng · Dễ đọc · 20px · Căn trái Tùy chỉnh Đóng
Giao diện
Kiểu chữ
Cỡ chữ 20px
Căn lề

Chương 7: Một tuần mới

Sáng thứ hai, Minh thức dậy lúc sáu giờ rưỡi.

Trong ví còn bốn mươi tám nghìn.

Tối nay cậu có ca làm.

Nếu đủ năm tiếng, cậu sẽ kiếm được một trăm bốn mươi nghìn.

Minh đánh răng, rửa mặt, mặc áo rồi lấy chiếc balô đã sờn quai.

Trước khi ra khỏi phòng, cậu mở điện thoại.

Mẹ vừa nhắn:

“Con ăn sáng chưa?”

Minh đứng giữa căn phòng nhỏ, nhìn dòng chữ ấy.

Cậu gõ:

“Con ăn rồi mẹ ạ.”

Ngoài đầu ngõ có hàng xôi. Mùi hành phi thơm lừng.

Minh nhìn bảng giá.

Xôi trứng: hai mươi lăm nghìn.

Cậu sờ túi.

Bốn mươi tám nghìn.

Đứng một lúc, Minh bước tới.

“Cô ơi, cho cháu một xôi trứng.”

Cô bán hàng hỏi:

“Thêm ruốc không cháu? Năm nghìn.”

Minh định lắc đầu.

Rồi không hiểu sao cậu nói:

“Có ạ.”

Cô gói cho cậu một hộp xôi nóng.

Ba mươi nghìn.

Minh trả tiền.

Còn mười tám nghìn.

Cậu ngồi xuống chiếc ghế nhựa cạnh vỉa hè, mở hộp xôi. Khói bốc lên, mùi hành phi và trứng rán thơm đến mức cậu bỗng thấy mình đói hơn tưởng tượng.

Minh ăn miếng đầu tiên.

Rồi miếng thứ hai.

Trong đầu một giọng quen thuộc bắt đầu tính:

Ba mươi nghìn là hơn một giờ làm.

Minh dừng đũa.

Cậu nhìn dòng người đang vội vã trên phố. Sinh viên đeo balô đi học. Nhân viên văn phòng chờ đèn đỏ. Một người đàn ông chở rau phía sau xe máy. Bên kia đường, cô lao công đang quét lá.

Ai cũng đi đâu đó.

Ai cũng có một bài toán riêng.

Minh cúi xuống ăn tiếp.

Thôi.

Cậu nói với chính mình.

Một bữa sáng thôi mà.

Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, Minh không cố chia số tiền ấy ra thành giờ lao động nữa.

Cậu ăn hết hộp xôi, uống ngụm nước mang theo rồi đứng dậy.

Hà Nội sáng đầu tuần ồn ào, chật chội và đắt đỏ như mọi ngày. Tiền trọ vẫn sẽ đến hạn. Học phí vẫn phải đóng. Bố mẹ ở quê tháng sau vẫn chỉ lĩnh từng ấy tiền. Quán cà phê vẫn trả hai mươi tám nghìn một giờ.

Chẳng có gì thay đổi chỉ sau một bữa sáng.

Minh biết điều đó.

Cậu đeo balô lên vai, bước về phía trạm xe buýt.

Trong túi còn mười tám nghìn.

Trong tài khoản không có bao nhiêu.

Nhưng tiết học tám giờ vẫn đang chờ.

Và lúc này, điều duy nhất Minh có thể làm là tiếp tục đi.

Không phải vì cậu chắc rằng rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

Mà vì ở tuổi hai mươi, có những người trẻ chẳng có trong tay bao nhiêu thứ để lựa chọn.

Ngoài việc cố thêm một ngày nữa.