Chương 5: Học phí
Đầu tháng sau, trường gửi thông báo đóng học phí.
Minh ngồi trong thư viện nhìn con số trên màn hình gần một phút.
Mười hai triệu tám trăm nghìn.
Cậu mở lại.
Vẫn mười hai triệu tám trăm.
Một người bạn bên cạnh nhìn sang.
“Sao mặt mày thế?”
“Học phí.”
“Bao nhiêu?”
Minh nói.
Bạn kia huýt sáo.
“Trường mình năm nào chả tăng.”
“Ừ.”
“Nhà tao cũng đang chửi đây.”
Minh cười cho có.
Chiều ấy mẹ gọi trước khi Minh kịp gọi về.
“Mẹ thấy thông báo học phí chưa?” bà hỏi.
“Vâng.”
“Mười hai triệu tám đúng không?”
“Vâng.”
“Bao giờ phải đóng?”
“Cuối tháng.”
Mẹ im lặng.
Minh nghe thấy tiếng quạt máy ở đầu bên kia, rồi tiếng xe chạy ngoài đường làng.
Một lát sau mẹ nói:
“Để bố mẹ lo.”
Minh dựa lưng vào tường hành lang.
“Hay kỳ này con đăng ký ít môn đi mẹ.”
“Ít môn rồi bao giờ mới ra trường?”
“Con học chậm một kỳ cũng được.”
“Không.”
“Mẹ…”
“Con cứ học đi. Đừng nghĩ chuyện tiền.”
Minh nhắm mắt.
Cậu muốn hỏi một câu nhưng không dám.
Nếu con không nghĩ chuyện tiền thì ai nghĩ?
Bố mẹ à?
Bố năm mươi tuổi, sáng sáu rưỡi đã đi làm, tối bảy giờ mới về.
Mẹ đau lưng vẫn ngồi bán hàng cả ngày.
Em gái năm sau thi đại học.
Tất cả đều đang nghĩ chuyện tiền.
Chỉ là mỗi người cố giả vờ trước mặt người khác rằng mình không nghĩ.
“Con biết rồi.”
Minh nói.
Cúp máy, cậu đứng ngoài hành lang rất lâu.
Sinh viên đi qua đi lại, nói chuyện bài tập, thực tập, du lịch hè, chứng chỉ ngoại ngữ. Minh nghe từng mẩu câu rơi vào tai mình rồi trôi đi.
Cậu bỗng thấy mệt.
Không phải kiểu mệt vì thiếu ngủ.
Là kiểu mệt khi biết ngày mai, ngày kia, tuần sau, tháng sau vẫn sẽ phải tính.
Tiền ăn.
Tiền trọ.
Tiền học.
Tiền sách.
Tiền xăng.
Tiền gửi xe.
Một cái laptop hỏng.
Một trận ốm.
Một lần xe thủng lốp.
Chỉ cần một chuyện nhỏ xảy ra là cả tháng lệch khỏi quỹ đạo.
Minh nhìn xuống sân trường.
Nắng Hà Nội tháng ấy rất đẹp.
Cây bằng lăng bắt đầu tím.
Cậu nghĩ, thật tiếc là những năm hai mươi tuổi của mình đẹp đến thế, mà phần lớn thời gian lại phải dùng để lo xem ngày mai ăn gì.