Chương 4: Một bữa cơm ba mươi lăm nghìn
Sáng hôm sau Minh đến lớp muộn mười phút.
Đêm trước cậu làm tới gần mười hai giờ. Về phòng, tắm rửa xong đã hơn một giờ. Cậu mở laptop định làm bài nhưng ngồi được mười lăm phút thì ngủ gục trên bàn.
Giảng viên nhìn Minh bước vào, không nói gì. Nhưng ánh mắt ấy đủ khiến cậu thấy nóng mặt.
Giờ nghỉ, Lan ngồi bàn trên quay xuống.
“Tối qua lại đi làm à?”
“Ừ.”
“Mày nghỉ đi vài hôm. Nhìn mắt như nghiện.”
Minh cười.
“Nghiện tiền.”
Lan không cười theo.
“Hôm nay xuống căng tin ăn không?”
“Bao nhiêu?”
“Ba lăm.”
“Đắt thế?”
“Có thịt.”
Minh lắc đầu.
“Tao mang bánh.”
Cậu lấy trong balô ra hai lát bánh mì sandwich kẹp vào nhau. Không nhân.
Lan nhìn một lúc rồi hỏi:
“Đấy là bữa trưa á?”
“Ừ. Healthy.”
“Healthy cái đầu mày.”
Lan đứng dậy.
“Mày ngồi đây.”
“Đi đâu?”
“Mua cơm.”
“Thôi, tao không—”
“Mày im đi.”
Mười phút sau Lan quay lại với hai suất cơm. Một suất cô đặt trước mặt Minh.
“Ăn.”
“Bao nhiêu tao chuyển.”
“Không cần.”
“Lan.”
“Tao vừa được học bổng.”
“Thì sao?”
“Thì tao mời.”
Minh nhìn hộp cơm. Có thịt kho, rau luộc và một quả trứng nhỏ.
Cậu biết Lan nói dối.
Học bổng tháng sau mới về.
“Bao nhiêu tao chuyển.”
Lan thở dài.
“Minh này, mày đừng biến mọi thứ thành tiền được không?”
Câu nói làm Minh khựng lại.
Lan cũng nhận ra mình hơi nặng lời, giọng dịu xuống.
“Ý tao là… có bữa cơm thôi. Bạn bè ăn với nhau, hôm nay tao trả, mai mày có thì mày trả. Đừng tính.”
Minh im lặng.
Một lúc sau cậu mở hộp cơm.
Mùi thịt kho nóng bốc lên.
“Cảm ơn.”
Lan gật đầu.
Hai đứa ăn.
Minh ăn rất chậm, nhưng lần này cậu cố không tính xem miếng thịt trước mặt trị giá bao nhiêu.
Cậu chợt nhớ hồi cấp ba, hai mươi nghìn mẹ cho ăn sáng, Minh có thể mua xôi rồi còn dư tiền uống nước. Hồi ấy cậu từng nghĩ lên đại học chắc vui lắm. Được tự do. Được sống ở Hà Nội. Được đi đây đi đó.
Không ai nói với Minh rằng tự do cũng có giá.
Mà giá thì tăng hàng năm.