Chương 2: Một giờ hai mươi tám nghìn
Minh làm thêm ở một quán cà phê cách trường gần ba cây số. Lương hai mươi tám nghìn một giờ. Ca tối từ sáu giờ đến mười một giờ, hôm nào khách đông thì quá mười một rưỡi mới được về.
Tối thứ ba, quán kín bàn.
“Minh ơi, tầng hai bàn bảy thêm một bạc xỉu ít đá!”
“Em dọn giúp chị bàn ngoài ban công nhé!”
“Bàn mười ba hỏi đồ sao lâu thế?”
“Minh, shipper đứng dưới rồi!”
Cậu chạy lên chạy xuống cầu thang đến mức hai bắp chân căng cứng. Mồ hôi chảy sau gáy dù máy lạnh trong quán mở lạnh buốt.
Khoảng chín giờ, hai cô gái trẻ ngồi gần cửa sổ gọi thanh toán. Minh mang hóa đơn tới.
“Của chị hết hai trăm tám mươi nghìn ạ.”
Một người lấy điện thoại quét mã, người kia vẫn đang chụp dở cốc nước trên bàn.
“Ơ, ngồi từ chiều tới giờ mà chưa đến ba trăm. Quán này rẻ ghê.”
“Ừ, lần sau ra đây tiếp.”
Minh đứng cạnh, lịch sự cúi đầu.
“Em cảm ơn chị.”
Cậu quay đi.
Trong đầu tự nhiên lại bật ra phép tính.
Hai trăm tám mươi nghìn.
Mười giờ làm.
Cậu thấy hơi buồn cười. Hai cốc nước, một miếng bánh và mấy tiếng ngồi điều hòa bằng một ngày rưỡi đứng chạy của mình.
Nhưng Minh không thấy bực hai người khách ấy. Họ có tiền thì họ tiêu. Điều làm cậu khó chịu là cái cảm giác mọi thứ quanh mình đều đang chạy nhanh hơn, riêng tiền công của cậu thì đứng im.
Một năm trước, ổ bánh mì đầu ngõ hai mươi nghìn. Giờ hai mươi lăm.
Cơm rang ngày trước ba mươi nghìn. Giờ ba mươi lăm.
Phòng trọ tăng từ một triệu tư lên một triệu sáu.
Điện tăng.
Nước tăng.
Học phí cũng tăng.
Chỉ có tiền một giờ đứng quán là vẫn quanh quẩn hai mươi lăm, hai mươi tám, may lắm được ba mươi nghìn.
Mười một giờ hai mươi, Minh thay áo nhân viên rồi ngồi xuống bậc cửa sau. Tuấn, cậu bạn làm cùng, đang ăn một ổ bánh mì.
“Mày ăn không?” Tuấn hỏi.
“Bao nhiêu đấy?”
“Hai lăm.”
Minh lắc đầu.
“Tao về ăn mì.”
Tuấn nhai chậm lại, nhìn Minh.
“Mày ăn mì mấy hôm rồi?”
“Ba.”
“Đau dạ dày chết mẹ.”
“Chết sau. Cuối tháng sống được đã.”
Tuấn bật cười, rồi xé nửa ổ bánh mì đưa sang.
“Ăn đi. Tao no rồi.”
Minh nhìn phần bánh trên tay bạn.
“Mày mới cắn có hai miếng.”
“Tao giảm cân.”
“Cái mặt mày giảm nữa còn mỗi răng.”
“Cầm đi, nói nhiều.”
Minh nhận lấy.
Bánh mì đã nguội, pate bám mỏng ở một bên, mấy lát dưa chuột mềm đi vì để lâu. Nhưng cậu ăn rất chậm.
Không phải vì ngon.
Vì cậu biết nửa ổ bánh mì ấy là mười hai nghìn rưỡi.
Gần nửa giờ lao động.
Trên đường về, Minh không bắt xe ôm. Cậu đi bộ.
Hà Nội gần nửa đêm vẫn sáng đến kỳ lạ. Những hàng ăn đêm mở cửa, tiếng bát đũa va nhau, tiếng người nói cười tràn ra vỉa hè. Một chiếc ô tô đen đỗ trước nhà hàng, có người bước xuống vừa đi vừa xem điện thoại.
Minh đi ngang qua một quán nướng. Mùi thịt cháy cạnh và bơ tỏi bay ra làm bụng cậu co lại.
Đừng nhìn.
Cậu tự nhủ.
Đi nhanh lên.
Nhưng rồi cậu vẫn liếc vào.
Có một nhóm sinh viên trạc tuổi Minh ngồi quanh bàn, cười rất lớn. Trên bàn đầy những đĩa thịt, lon nước, khoai chiên.
Minh nhìn họ vài giây rồi quay đi.
Cậu không ghen tị. Ít nhất cậu nghĩ thế.
Chỉ có một ý nghĩ rất nhỏ, rất xấu hổ chạy qua đầu:
Giá mà có một tối mình cũng ngồi ăn mà không phải nhẩm xem mỗi miếng này hết bao nhiêu tiền.