Chuyển đến nội dung
Quay lại trang chủ

Năm Trăm Nghìn Một Tuần

25/08/2026 7 chương 16 phút đọc
Chương 6 6 / 7
Cài đặt đọc Sáng · Dễ đọc · 20px · Căn trái Tùy chỉnh Đóng
Giao diện
Kiểu chữ
Cỡ chữ 20px
Căn lề

Chương 6: Tối thứ bảy

Tối thứ bảy, Minh không đi làm.

Ca của cậu bị cắt vì quán tuyển thêm nhân viên mới.

Thoạt đầu cậu thấy hụt hẫng. Một tối nghỉ đáng ra phải vui, nhưng điều Minh nghĩ đầu tiên lại là:

Mất năm tiếng. Một trăm bốn mươi nghìn.

Cậu nằm trong phòng, không biết làm gì.

Tuấn nhắn:

“Ra hồ Tây không? Tao với mấy đứa đang ngồi trà chanh.”

Minh gõ:

“Thôi, tao học bài.”

Rồi xóa.

Cậu biết mình không học.

Minh nhìn tờ năm trăm nghìn trong ví. Sau sáu ngày nó chỉ còn bảy mươi ba nghìn.

Cậu gõ lại:

“Chỗ nào?”

Tuấn gửi địa chỉ.

Minh bắt xe buýt.

Tối ấy trời dịu. Gió từ hồ thổi vào mát rượi. Tuấn, Lan và mấy người bạn ngồi trên ghế nhựa ven đường. Trên bàn có hướng dương, mấy cốc trà đá và hai đĩa nem chua rán.

“Mày đến muộn,” Tuấn nói.

“Xe buýt.”

“Ăn đi.”

Minh ngồi xuống.

“Bao nhiêu một người?”

Lan nhìn cậu.

Lần này cô không nói gì, chỉ đá nhẹ chân Minh dưới gầm bàn.

Tuấn cười.

“Hôm nay tao khao. Tao vừa lĩnh lương.”

“Mày lĩnh được bao nhiêu?”

“Một triệu tám.”

“Thế còn khao.”

“Thì tao khao được bữa trà đá.”

Cả bọn cười.

Một lúc sau, câu chuyện chuyển sang chuyện thực tập.

Một đứa nói:

“Tao được chỗ kia nhận rồi, nhưng không lương.”

Tuấn trợn mắt.

“Không lương thì sống bằng gì?”

“Nó bảo cơ hội học hỏi.”

“Ăn cơ hội học hỏi thay cơm à?”

Cả bàn cười ầm lên.

Nhưng tiếng cười tắt khá nhanh.

Lan chống cằm.

“Có lúc tao thấy buồn cười thật. Học phí thì tăng, tiền trọ tăng, ăn uống tăng. Đi thực tập thì không lương. Làm part-time thì hai mấy nghìn một tiếng. Xong người lớn hỏi sao sinh viên bây giờ áp lực.”

“Thì tại điện thoại,” Tuấn nói, giả giọng nghiêm túc. “Tại Gen Z yếu đuối.”

Minh bật cười.

Lần này cậu cười thật.

Gió thổi mặt hồ lăn tăn ánh đèn.

Minh cầm một miếng nem chua rán, chấm tương ớt rồi ăn.

Cậu không tính tiền.

Ít nhất là trong vài phút.

Lan quay sang hỏi:

“Minh.”

“Hử?”

“Mày có bao giờ muốn bỏ về quê không?”

Minh nghĩ một lúc.

“Có.”

“Thế sao không về?”

Cậu nhìn dòng xe phía xa.

“Vì về cũng không biết làm gì.”

“Còn ở đây?”

“Ở đây cũng không biết rồi sẽ ra sao.”

Lan bật cười.

“Trả lời như không.”

Minh cũng cười.

“Nhưng mà… tao nghĩ đã lên tới đây rồi thì cứ thử tiếp.”

“Thử đến bao giờ?”

“Không biết.”

Cậu im một lúc rồi nói thêm:

“Chắc đến lúc nào hết tiền hẳn.”

Cả bàn lại cười.

Nhưng lần này, trong tiếng cười có một thứ gì đó rất giống sự đồng cảm.